Thứ Năm, ngày 18 tháng 9 năm 2014

Nạn nhân lật xe khách ở Sapa: nhà báo các người có lương tâm hay không?


Nguồn: Theo tinhhoa.net lấy từ facebook của tác giả -nạn nhân Phạm Công Trình

Mấy ngày vừa qua dư luận đang xôn xao về việc lật xe ở Sapa. Tai nạn kinh hoàng này đã làm 14 người chết và 25 người bị thương.
Tuy nhiên qua lời kể của người trong cuộc đã cho thấy mặt tối của việc những người làm truyền thông, cứu hộ và bảo hiểm… đã mau chóng lợi dụng sự kiện này để mưu lợi cũng như đánh bóng tên tuổi của mình. Sau đây là câu chuyện được chính nạn nhân của vụ tai nạn kể lại thông qua MXH Facebook, chúng tôi xin được phép trích nguyên văn bài viết (đã được hiệu chỉnh một số lỗi chính tả) để tiện cho độc giả đọc và suy ngẫm.
Nguyên văn bài viết:
Chào các bạn, trước khi đọc những gì mình sắp viết, mình chỉ muốn nhờ các bạn chia sẻ những lời gan ruột này của mình. Bởi vì có quá nhiều sự thật đang bị bẻ cong đi và nó khiến trái tim mình đau đớn, có lẽ không ít người còn sống sót trên chuyến xe định mệnh đó cũng phải chịu cảm giác như mình đang chịu đựng. Vì vậy, mình xin các bạn hãy chia sẻ, để xã hội này biết rõ được một phần câu chuyện mà người ta chưa cho các bạn biết hết, về những thứ mà họ cố tình không mang lên khỏi đáy con vực kia…
Hãng xe xảy ra vụ lật xe ở Sapa vào ngày 01/09/2014

Trước hết, mình xin giới thiệu, mình là Phạm Công Trình đang sống tại thị xã Tam Điệp, tỉnh Ninh Bình; vợ mình là Đỗ Thị Lan, trú tại thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Bọn mình là nạn nhân của vụ lật xe ở Sapa tối 01/9/2014. Vợ mình không may đã qua đời trong vụ tai nạn này. Nếu bạn nào có thắc mắc thì trước tai nạn chúng mình là bạn bè, sau tai nạn bọn mình đã là vợ chồng, có sự chứng kiến và đồng ý của hai bên gia đình cũng như bạn bè của hai đứa. Bây giờ, mình xin bắt đầu vào câu chuyện…
Tối 01/9, chúng mình bắt xe về Hà Nội sau 2 ngày du lịch ở Sapa. 18h01, xe bắt đầu lăn bánh rời bến xe Sapa. Xe gồm 3 hàng giường, mỗi hàng giường ngăn cách với nhau bằng 1 lối đi ở giữa rộng chừng 5, phân. Có tổng cộng 6*3*2 + 4*2 = 44 giường. Tất cả đều kín người, ngoài ra vẫn còn một vài khách nằm ở giữa lối đi lại, mình không nhớ rõ là bao nhiêu nhưng khẳng định là có. Hôm nằm viện trên Lào Cai, mình nghe tin là có 53 nạn nhân, chả hiểu sao về nhà đọc báo lại còn có 48. Mà nguyên 44 giường + 2 lơ + 1 lái đã là 47 rồi.
Mình nằm ở giường tầng 2, hàng thứ 2 từ trên xuống và cũng là hàng ở giữa. Vợ mình nằm ngang mình, bên tay trái mình, cùng phía với mấy người lái xe. Lúc ấy đã là cuối ngày, mọi người sau một hồi trò chuyện thì hầu hết đều chuẩn bị đi vào giấc ngủ, trong đó có mình và vợ mình.
Hình ảnh chiếc xe bị lật tại hiện trường

Xe đang đổ đèo thì đột nhiên lái xe la lên: “mất phanh rồi “. Mình vội bật người dậy thì thấy cửa xe đã bật mở, 1 cậu lơ trẻ hơn đang nhảy vội ra khỏi xe. Xe va chạm vào dải phân cách 2 3 lần và tiếp theo mình nghe thấy tiếng la thất thanh của cậu đó. Hai đứa mình mới vội nhào người sang định ôm lấy nhau,nhưng vừa chạm tay vào nhau thì xe bắt đầu lật. 2 đứa mình bị hất văng xuống sàn. Rồi xe cuộn tròn như máy giặt. Lăn vài vòng thì cả 2 đứa cùng bị bắn ra theo hai hướng, mình bắn ra góc cao hơn nên rơi gần hơn, cọn vợ mình thấp hơn nên xa hơn. Mình bay trong không trung khoảng 30m rồi rơi trúng một bụi cỏ rậm, nên chỉ ngất đi một lúc là tỉnh lại. Mình bò lên đường nhưng không thấy Lan đâu, mình lần ngược xuống vực để tìm, lật giở tất cả những chiếc chăn đang che xác các nạn nhân cũng không tìm thấy Lan..
Đây là những gì mình trả lời các phóng viên và công an điều tra. Có 3 phóng viên phỏng vấn mình, 1 người của đài truyền hình Lào Cai, 1 bạn là cộng tác viên của vnexpress, 1 anh nữa thì của đài tiếng nói Việt Nam. Đoạn phỏng vấn mình đã được đưa lên truyền hình, với ai mình cũng đều trả lời trước sau như một. Mình chỉ nghĩ đơn giản rằng, mình là người bị nhẹ nhất trong cả đoàn, chuyện xảy ra cũng xảy ra rồi, mình phải có trách nhiệm cho xã hội biết chuyện gì thực sự đã xảy ra trong chuyến đi đó…Vậy mà…
Đủ các báo thi nhau phỏng vấn trực tiếp, thi nhau vẽ câu chuyện theo chiều hướng mà mình không thể tưởng tượng nổi. Mình nằm viện, cũng chẳng có tâm trí xem báo đài nói gì, nhưng bạn bè người thân vào thăm, ai cũng mở đầu bằng câu hỏi: “Cháu đập cửa kính bay ra à?” … Nó thực sự khiến trái tim mình tổn thương. Nó thực sự khác xa với những gì đã thực sự xảy ra. Trong cái giây phút ngắn ngủi ấy, không ai có thể kịp làm gì, mình thậm chí còn chưa kịp sợ xe đã lật rồi. Bọn mình nằm ngay cạnh nhau, đến muốn ôm lấy nhau còn không kịp. Đằng này… Rồi người ta sẽ nghĩ gì? Bạn bè Lan sẽ nghĩ gì? “Lan yêu một thằng không ra gì, lúc nguy hiểm chỉ biết đến mình nên mới phải chết oan?”
Các nhà báo, các người có lương tâm hay không? Viết về những tai nạn thương tâm, các người vẫn còn nghĩ đến chuyện tô vẽ để thu hút độc giả nữa hay sao?
Mảnh vụn của chiếc xe vương vãi khắp nơi..

Chuyện thứ 2 mình muốn nói, ấy là chuyện hôi của của một số người tự nhận là “cứu hộ” trong vụ tai nạn này. Sau khi tìm không thấy vợ mình đâu, ở trong viện mình đã mượn điện thoại của một người quen và liên tục gọi vào số của cô ấy nhưng không có người trả lời. Đến tối muộn mình nhận được một cuộc gọi ngược lại từ số của Lan thông báo vẻn vẹn 1 câu: “chị ấy mất rồi” và cúp máy. Mình gọi lại thì không ai nhấc máy.
Sáng 2/9 thì người ta tìm được xác Lan, đến chiều cả hai gia đình cùng về Bắc Ninh để đưa tiễn Lan. Mấy ngày sau đó, mình liên tục gọi điện và nhắn tin vào số Lan, bởi vì đó không chỉ là kỉ vật, mà nó còn chứa vô vàn những kỷ niệm của 2 đứa mình. Tuy nhiên không có hồi âm. Thế rồi mẹ Lan gọi cho mình báo, có đứa nó bảo gửi tiền lên cho nó rồi nó gửi điện thoại cho. Thì ra, chiếc điện thoại ấy đã được đem bán cho 1 cửa hàng điện thoại; họ bảo rằng họ mua lại với giá 1,7 triệu trong khi chiếc điện thoại Nokia Lumina 525 này mình mới mua với giá chỉ hơn 3 triệu. Mình biết là họ cố tình muốn hút máu gia đình thêm một chút nhưng dù sao người cũng không còn, chút kỉ niệm có tốn bao nhiêu mình cũng không tiếc. Nhưng khi lấy máy về chiếc máy đã không còn sim. Hỏi lại cửa hàng thì họ bảo khi mua đt thì sim không còn.
Có lẽ vì trước hôm nghỉ lễ Viettel khuyến mại, mình đã nạp cho cả mình và cô ấy mỗi người 150K. Thằng khốn nạn ấy còn không bỏ xót đến từng đồng nó kiếm được từ những con người không may mắn trên chuyến xe ấy. Hôm nay, mình gọi lại cho số của Lan, phía bên ấy thậm chí còn lôi đủ những thử tục tĩu ra để chửi bới, thách thức mình, còn hỏi cả địa chỉ để đến tận nhà xử mình. Thật quá hay cho cái danh “cứu hộ”. Mà mình nghĩ phần nhiều đó là người của “cứu hộ” chính thức, bởi vì vợ mình là nạn nhân cuối cùng được tìm thấy tại hiện trường, là nạn nhân thứ 12. Ấy vậy mà…
Thậm chí, ngay sáng 2/9, một chị chăm người nhà ở gần chỗ mình nằm trên Lào Cai cũng nhận được điện thoại từ số người thân của chị đòi tiền chuộc điện thoại. Chị ấy bảo người thân còn chưa biết sống chết thế nào mà chúng nó đã nã tiền rồi. Lương tâm con người “cứu hộ” đấy. Tài sản trên chuyến xe ấy không nhỏ. Tiền bạc, tư trang không ít. Những con người mang cái danh “cứu hộ”, thực ra phải gọi các người như thế nào cho đúng đây?
Các bệnh nhân trong vụ tai nạn xe khách tại Sa Pa đang được cấp cứu tại bệnh viện.

Câu chuyện thứ 3 mình muốn nói là về các tổ chức sớm lên tiếng trong vụ việc này. Bộ trưởng Thăng nói là làm, không có gì để chê trách, tất cả những gì Bộ trưởng yêu cầu đều được thực hiện. Còn Bộ Y tế, chả biết ai, nhưng bên ấy cũng thật nhanh nhảu mà rằng: “miễn toàn bộ viện phí cho các nạn nhân”. Các cụ cứ nói cho sướng cái mồm, lời nói có mất tiền mua đâu?
Về các bệnh viện, đâu đâu cũng tạo điều kiện cứu chữa nhưng viện phí ai trả? Không có công văn hướng dẫn, Sở Y tế không đồng ý bệnh viện cũng không làm được. Trên Lào Cai còn không có nữa là Ninh Bình, gia đình lại đi thanh toán.
Các bộ ban ngành cũng thi nhau: nào là hỗ trợ các nạn nhân bằng này, bằng kia… Bảo Việt cũng nhanh nhảu: đã ứng 1 tỷ để chi cho các hành khách… Tất cả những gì mình nhận được từ các bộ, ban ngành, đoàn thể… là 1 triệu đồng của Hội chữ thập đỏ tỉnh Lào Cai. Các cụ tranh công thì nhanh lắm, chỉ có điều trách nhiệm là chưa thấy cụ nào nhận cho thôi…
Công Trình và Đỗ Lan ( ảnh từ facebook)
Đây là một vài điều khiến mình thêm tổn thương, thêm đau khổ, thêm bức xúc, thêm buồn chán về cái xã hội này. Mình viết ra không phải để nói xấu chế độ hay tạo scandal, anh hùng bàn phím hay bất thứ cái gì ngớ ngẩn mà các bạn có thể đặt ra cho mình. Mình chỉ muốn cho xã hội biết những sự thật đang bị bóp méo hay chưa ai vạch trần nó ra. Mình mong các bạn chia sẻ bài viết này cho tất cả mọi người để mọi người được biết. Chỉ thế thôi.
Xin cảm ơn các bạn!

Thứ Ba, ngày 16 tháng 9 năm 2014

Không thể ngồi trong 4 bức tường phán 'tào lao'

-18/7 Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn dân tộc MTTQ Lù Văn Que nói, muốn biết dân nghĩ gì thì phải đi thực tế, không thể ngồi trong 4 bức tường phán “tào lao”.


Sáng nay, UB TƯ MTTQ VN họp tổng kết hoạt động của các hội đồng tư vấn, trước thềm Đại hội MTTQ VN sắp diễn ra.
Chủ tịch MTTQ VN Nguyễn Thiện Nhân nêu một số vấn đề, trong đó có hiệu quả thực hiện chức năng giám sát, phản biện, đặc biệt quan tâm hàng đầu liệu những hoạt động của MTTQ đã chạm đến nhân dân thực sự.
Chủ tịch MTTQ VN Nguyễn Thiện Nhân
Làm thế nào để biết được lòng dân, hiểu được dân nghĩ gì, phản ánh đúng nguyện vọng của người dân, qua đó giám sát hiệu quả thực tiễn? - ông Nguyễn Thiện Nhân đặt vấn đề.
GS Nguyễn Lân Dũng, Phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn khoa học - giáo dục kể, một hôm, ông nhận được điện thoại của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam. Nội dung trao đổi xoay quanh các phương án kỳ thi chung quốc gia lúc đang trong giai đoạn lấy ý kiến và có nhiều tranh luận trái chiều.
Ông chợt giật mình khi nghe những băn khoăn, trao đổi của Phó Thủ tướng bởi lẽ ra MTTQ phải nhạy bén, thức thời, vào cuộc ngay lúc đó tham gia giám sát, phản biện với không ít thành viên của mình chính là các nhà khoa học, giáo dục đầu ngành trên cả nước.
Lắng nghe được dân nghĩ gì không phải là câu hỏi dễ nếu thiếu sự nhạy bén. GS Nguyễn Lân Dũng cũng dẫn ra một cuốn sách gây xôn xao dư luận gần đây không xuất bản chính thức trong nước mà ông cho rằng, có những thông tin rất nên được phản ứng trở lại để dân hiểu rõ.
“Liệu lòng dân đã nghĩ đúng hay sai khi tiếp nhận thông tin? Vậy thì các hội đồng tư vấn phải phản ánh nguyện vọng đúng hay không đúng của dân để xã hội lành mạnh”.
Phó chủ nhiệm Hội đồng tư vấn khoa học - giáo dục Nguyễn Lân Dũng
Hay một cuộc triển lãm gần đây ở Hà Nội khi chưa chuẩn bị thấu đáo, không phản ứng kịp thời dẫn đến phản ứng của dư luận phải đóng cửa. Nhưng lý do nêu ra đóng cửa là mất điện theo ông lại rất trẻ con. “Ngày nay dân có rất nhiều nguồn thông tin và có nhiều tư duy khác nhau lắm, nên không thể đáp lại dư luận một cách trẻ con” - GS nói.
Chức năng giám sát, phản biện xã hội là “vinh dự, trách nhiệm” của MTTQ nhưng theo ông phải làm hiệu quả, tiết kiệm. Ngay việc tổ chức bộ máy như hiện nay là sự lãng phí lớn, nhiều khi có cuộc họp triệu tập thành viên từ Nam ra Bắc 20 người đi dự, mỗi người chỉ nói một vài câu. GS kiến nghị chỉ nên duy trì mỗi hội đồng một số nhân sự chủ chốt, còn lại tổ chức cộng tác viên không cố định, dựa trên từng nội dung, chuyên đề riêng.
'Lực bất tòng tâm'
Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn dân tộc Lù Văn Que nói cơ chế, nhiệm vụ, quyền hạn của các hội đồng vẫn hạn chế nên dù muốn làm nhiều nhưng “lực bất tòng tâm”.
Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn dân tộc Lù Văn Que
Ông cũng cho rằng, muốn biết dân nghĩ gì thì phải đi thực tế, không thể ngồi trong 4 bức tường phán “tào lao”. Cần đổi mới một số cơ chế chính sách, tạo điều kiện để hoạt động khảo sát từ thực tế được chú trọng nhiều hơn.
Ông cho rằng phải tránh tính hình thức, hành chính trong các hoạt động.
“Nhiều khi chúng tôi đi khảo sát thực tế về cặm cụi viết bao trang giấy, gửi lên không thấy ai nói gì, anh em cảm thấy tủi thân, không biết làm được hay không?” - ông Que chia sẻ.
Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn văn hóa - xã hội Nguyễn Túc cũng khẳng định, giai đoạn hiện nay đã khác, phải đặt vấn đề “nghe dân nói, nói dân nghe”, giám sát, phản biện, chứ không phải hoạt động theo kiểu tổ chức hành chính. Muốn giám sát, phản biện tốt thì phải chuyên sâu và chuyên lâu.
Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn văn hóa - xã hội Nguyễn Túc
Trong nỗ lực cơ cấu hiệu quả hoạt động của MTTQ VN, ngoài 7 hội đồng tư vấn đang hoạt động thường trực, kiến nghị về lập một hội đồng tư vấn về dư luận xã hội đang được xem xét.
Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân nhấn mạnh, nhiệm kỳ 2014 - 2019 là nhiệm kỳ UB TƯ MTTQ VN các cấp thực hiện nghị quyết Đại hội Mặt trận lần thứ VIII với những trọng tâm về công tác tuyên truyền “Mặt trận lắng nghe nhân dân nói, nói cho nhân dân hiểu” và thực hiện nhiệm vụ giám sát, phản biện xã hội, đại diện bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của nhân dân theo những quy định trong Hiến pháp.
Với chức năng tư vấn, các hội đồng tham gia giám sát, phản biện xã hội các nội dung liên quan đến lĩnh vực tư vấn theo yêu cầu của Ban Thường trực UB TƯ MTTQ.
Ông lưu ý, các hội đồng cần có trao đổi thông tin kịp thời, bám sát nhiệm vụ của MTTQ hằng năm để tư vấn cho đúng, cho trúng. MTTQ Việt Nam cam kết chậm nhất trả lời mỗi tháng những vấn đề thắc mắc của các hội đồng và MTTQ Việt Nam có thể “đặt hàng” đột xuất đối với các hội đồng.
Linh Thư - Ảnh: Minh Thăng

Chủ Nhật, ngày 14 tháng 9 năm 2014

Chùm thơ

Thái Bá Tân· 

ĐÈN CÙ
Con người, về cơ bản
Thường rất dễ bị lừa.
Nhưng lại khó thuyết phục
Rằng họ đã bị lừa.
Lười đọc, lười suy nghĩ,
Thích tư duy đám đông.
Phần nhiều là thế đấy,
Kiểu bầy đàn, lên đồng.
Lười suy nghĩ, lười đọc,
Ngu, không biết mình ngu,
Tự hào để người khác
Xuây tít như đèn cù.
Thích thì mời cứ đọc
Xã luận báo Nhân Dân.
Nhưng đọc bài ‘lề trái”
Cũng là việc rất cần.
Đọc và rồi ngẫm nghĩ.
Không ai bắt phải tin.
Vì mình có đầu óc,
Tai nghe và mắt nhìn.
Chưa đọc “Bên thắng cuộc”,
Và “Đêm giữa ban ngày”,
“Hồi ký” Cụ Tô Hải,
Và “Đèn Cù” mới đây…
Thì đừng vội qui chụp
Hay chửi mắng người ta.
Sự đời phức tạp lắm.
Phức tạp sử nước nhà.
*
Tôi đứng ra bảo đảm,
Tác giả các cuốn trên
Là những người tử tế,
Đã thoát ngu, thoát hèn.
_________________
DƠI GIÀ, DƠI TRẺ
Sợ hãi và giả dối
Đã biến không ít người
Thành hèn và khôn lỏi,
Rồi cuối cùng thành dơi.
Tức là sợ ánh sáng,
Cả dơi trẻ, dơi già.
Tự bịt mắt, không thấy
Các thảm kịch nước nhà.
Dơi sống trong hang tối,
Vô hồn và đáng thương.
Dơi trẻ nghe nhạc rap.
Dơi già nghe loa phường.
Dơi trẻ chỉ lên mạng
Để xem vú Bà Tưng.
Dơi già chờ đến tháng,
Thấy lương hưu là mừng.
Vì hèn và khôn lỏi,
Cả dơi trẻ, dơi già
Không muốn, không dám biết
Hiện trạng của nước nhà.
Vật vờ trong hang tối,
Y hệt một bầy dơi,
Họ hy vọng, chờ đợi
Một tương lai sáng ngời.
________________
YÊU NƯỚC
Người bất đồng chính kiến,
Chỉ trích nhà nước mình
Là những người yêu nước,
Dám chấp nhận hy sinh.
Lên tiếng nói phản biện
Là biểu hiện tối cao
Của tinh thần yêu nước,
Yêu quốc dân đồng bào.
Khi chính quyền sai trái,
Mà người ta lặng thinh,
Tức người ta đồng lõa
Phản bội đất nước mình.
__________________
MẤY MƯƠI NĂM TA SỐNG (Hai bài)
1
Mấy mươi năm ta sống
Trong giả dối, vô thần,
Nhiều giá trị dân tộc
Đang mất dần, mất dần.
Giả dối làm chai sạn
Tâm hồn của con người.
Vô thần làm người ác,
Không sợ gì trên đời.
Không sợ Trời và Phật.
Càng không sợ lương tâm.
Cái xấu thay cái tốt
Qua nhiều tháng, nhiều năm.
Một khi lương tâm chết,
Ăn cắp ở nước ngoài,
Và cả câu trộm chó
Chẳng vương vấn lòng ai.
Ngoài đói nghèo, lạc hậu,
Bạo lực và chiến tranh,
Dân tộc ta phải chịu
Một vết thương lâu lành.
Đó là sự suy thoái
Về đạo đức giống nòi.
Tôi viết mà đau lắm.
Các bác hiểu cho tôi.
---------------
2
Mấy mươi năm ta sống
Như trong cơn bóng đè.
Ta quằn quại, dãy dụa
Với hơi thở nặng nề.
Để thoát cái bóng ấy,
Chỉ một cách, đó là
Mở toang hết cửa sổ.
Bật hết đèn trong nhà.
Và rồi ta sẽ thấy,
Nhờ ánh sáng mặt trời.
Bộ mặt cái bóng ấy.
Cả mặt ma, mặt người.

Nguồn: Sưu tầm trên mạng

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 9 năm 2014

Tổ sư cha cái củ khoai (*)

(*) Toàn nói chuyện chánh trị khô khan quá, Bách Việt xin phép "đổi gió" bằng một chuyện có thật sưu tầm trên mạng, chắc nhiều người sẽ giật mình "sao giống ta" thế!  


Tổ sư cha cái củ khoai
                                 Tác giả: Lê Tự 
Tôi là con gái một gia đình gia giáo. Thế có nghĩa là các cụ sinh thành đều thông thạo về phương diện giáo dục con cái theo tư tưởng nho nhe, ấy là “công dung ngôn hạnh”.

Và chính tôi, sau 18 năm ra đời và phát triển, thấy mình cũng hơi bị tuyệt vời, một cô gái chân chính là chính, chân phụ ít thôi. Tôi tự chấm điểm mình 9/10, một chỉ số khá cao.

Đàn ông bắt đầu bu xung quanh tôi, khi tôi tập tọng biết yêu, hình như từ năm mới 16 tuổi. Làm thế nào để đuổi được lũ ruồi nhặng suốt ngày bu quanh bây giờ?
Bố tôi quyết định nuôi 2 con chó, một con mầu đen, một con mầu vàng. Hai con chó này suốt ngày nằm sát cổng, thấy người lạ chúng chỉ cần ngóc cổ lên nhìn là đã thu mất vía của những ai có ý định không trong sáng.
Bố tôi nói, hai con chó này được đào tạo bài bản, trình độ cao ra phết đấy. Kinh chưa?
Còn trong thời gian tôi ra đường ư? Mẹ tôi đã thuê một mụ phù thủy đai đen đi kèm, mụ chỉ cần phất tay áo một phát là một kẻ si tình té vập mặt xuống đường như bỡn. Kinh chưa?
Chạm ngưỡng 18 tuổi, bậc sinh thành quyết định cho tôi được tự do yêu. Tuy nhiên phẩm hạnh phải giữ gìn như sách đã dạy. Đặc biệt khoản “ăn kem trước cổng” thì cấm tiệt. Đây là một thử thách.
Làm sao bây giờ, cầm phẩm chất gì ở người chồng tương lai, tôi phải dò hỏi mấy con bạn thân đã có chồng. Chúng đồng thanh bảo:
- Quan trọng nhất là sức khỏe, đàn ông mà yếu thì coi như toi, chàng phải luôn mang theo mình một tinh thần chiến đấu, muốn có được điều ấy thì cái ấy của chàng phải luôn sẵn sàng…
Nghe chúng nói nói mà tôi chóng hết cả mặt, kinh quá, toàn khái niệm mới mà tôi chưa hề nghe lần nào. Bao nhiêu năm bậc sinh thành toàn dạy chào hỏi, chắp tay xin phép, nhai không được há mồm ra nhỡ ruồi bao vào… Bây giờ tiếp thu mấy khái niệm thấy khó quá như thể học triết.
Tôi quyết định đầu tư thêm một chầu bún vịt chiêu đãi mấy con bạn đã có chồng (trong đó 2 đứa đã bỏ chồng) đề chúng nó nói thêm cho cụ thể. Kết luận rút ra là: “to dài và nóng”. Thế là yên tâm.
Tôi chấp nhận lời hẹn đi chơi tối với chàng sau 3 tháng trời thử thách. Đàn ông không sợ chó cắn, không sợ phân… là đạt tiêu chuẩn toàn diện.
Vấn đề còn lại cần kiểm tra phần sức mạnh đàn ông nữa thôi.
Chúng tôi ra bờ đê ngồi hóng mát, chờ trăng lên. Ngồi bờ sông nói tỏ tình thì còn gì đẹp hơn thế nữa. Chàng bỏ ra 5 kg hạt hướng dương, ăn hết chỗ này sẽ phân định. Ánh trăng khuya tỏa vàng một vùng, lãng mạn làm sao, yêu thương làm sao. Tôi ngây ngất tình.
Tới thời điểm thích hợp, tôi cố tình ngồi sát vào chàng, còn chàng thì quàng tay qua vai tôi. Tôi chợt thấy một vật gì dài dài, cứng cứng và hơi nóng chạm vào người tôi.
Quyết liền! Anh yêu ơi, em yêu anh, yêu anh mãi mãi…
Tôi chủ động hôn chàng. Kế hoạch tổ chức đàm cưới được bàn thảo tắp lự.
Đêm tân hôn, tôi hồi hộp chờ đợi một sự bùng nổ, thế là trọng vẹn, tôi giữ tiết trinh cho tới ngày cưới cho chàng.
Một giờ trôi qua chàng vẫn không động chạm gì, tôi sốt ruột cởi phăng quần áo, thân thể tôi trắng nõn nà, chàng vẫn nằm trơ ra. Ô hay sao thế nhỉ?
Không còn chịu hơn được nữa, tôi mới hỏi chàng:
- Hôm ngồi ở bờ sông em thấy anh có cái gì dài dài nong nóng và cưng cứng cơ mà… Đâu rồi?
Chàng trả lời rằng:
- Hôm ấy anh đút túi quần của khoai nướng, định ăn hết hạt hướng dương thì mời em đấy mà.
Cả đêm tôi gục đầu vào gối khóc hết nước mắt, mờ sáng không chịu được, tôi ra ngoài hiên ngửa mặt lên trời chửi:
- Tổ sư cha cái củ khoai nướng!

Thứ Hai, ngày 08 tháng 9 năm 2014

Tranh chấp Biển Đông vượt quá khả năng giải quyết của khu vực

Bản đồ mô tả vùng đòi hỏi chủ quyền chồng lấn giữa các quốc gia ven biển Đông 
Thế độc chiếm  Biển Đông của TQ đang hiện rõ 

Những tin tức dồn dập gần đây cho thấy TQ đang hối hả thực hiện âm mưu biến các bãi đá chìm giữa biển Đông thành đảo nổi và căn cứ quân sự án ngữ trên tuyến đường hàng hải quốc tế ra vào qua eo Ma-lac-ca. Rõ ràng TQ đã làm được trò ảo thuật "biến không thành có" và giờ đây đã rút ngắn khoảng cách từ căn cứ của mình chỉ còn cách thành phố Hồ Chí Minh 830 km, Manila 890 km, và bờ Tây Malaysia 490 km, khoảng hơn nghìn km để đến eo Malacca.
  
Những hình ảnh vệ tinh cho thấy các lực lượng TQ đang đồng loạt xúc tiến công việc đắp đất tôn nền đồng thời xây dựng các công trình kiên cố tại hàng loạt các bãi đá như Gạc Ma, Gaven, Chữ Thập, Tư Nghĩa, Su Bi và Châu Viên vốn thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam bị Trung Quốc xâm chiếm từ năm 1988. 

Các báo TQ không ngần ngại quảng bá rằng đá Gạc Ma trước năm 2013 chỉ là một bãi đá nhỏ nhưng có vị trí vô cùng quan trọng và giờ đây được được xây dựng thành căn cứ chiến lược. Tờ Quân giải phóng tiết lộ hạm đội Nam Hải chỉ trong 25 ngày đã đưa 3 tàu đổ bộ cải trang thành tàu dân sự đến "công trường tại Gạc Ma", trong khi tờ Thanh Đảo nói rõ 3 tàu này đã đổ bộ những cổ xe tăng cỡ lớn lớp 072 cải trang được sử dụng vào việc đắp đất phong nền xây dựng đảo nhân tạo do Viện Quy hoạch Công trình Hải quân Trung Quốc thiết kế. Báo chí TQ còn huênh hoang rằng một khi chiến đấu cơ J-11 được bố trí tại đây, toàn bộ Biển Đông sẽ nằm trong phạm vi tác chiến của nó. 
Hình ảnh đá Châu Viên ngày 19 tháng 7 năm 2014 do mạng "Quan sát" Trung Quốc ngày 30 tháng 8 năm 2014  
Theo Thông tấn xã Đài Loan ngày 6/9, cựu Thứ trưởng Quốc phòng Đài Loan Lâm Trung Bân đã gọi âm mưu "đảo hóa" 6 bãi đá ở Trường Sa hiện nay  là nước cờ nguy hiểm nhằm "biến tốt thành xe" và tăng cường đáng kể khả năng khống chế và kiểm soát toàn bộ bàn cờ Biển Đông. Ông này cho rằng các loại chiến đấu cơ đang trong biên chế quân đội Trung Quốc hiện nay như J-11 hay J-16 có bán kính tác chiến khoảng 1500 km một được bố trí tại căn cứ mới xây dựng này sẽ khiến phạm vi tác chiến của không quân Trung Quốc bao trùm toàn bộ Đông Nam Á.  Ngoài ra, Trung Quốc hoàn toàn có thể lắp đặt hệ thống radar và thiết bị nghe trộm tại các địa điểm này khiến Việt Nam, Malaysia, Singapore, Indonesia, Philippines đều rơi vào tầm ngắm của radar Trung Quốc.

Tờ "Liên hợp buổi sáng" (SGP) thì cho rằng một khi hoàn thành công trình lấn biển tại đó, Quân đội TQ sẽ xây dựng nó giống như đảo Phú Lâm với các loại radar tìm kiếm tầm xa, trạm nghe lén tín hiệu radar, vô tuyến điện. Đến lúc đó, toàn bộ các nước xung quanh Biển Đông, kéo dài đến Singapore và eo biển Malacca đều đều nằm trong phạm vi nghe lén tín hiệu vô tuyến điện và tác chiến của họ. Lúc đó toàn bộ Biển Đông sẽ thành "ao nhà" của TQ. 

Báo này cũng cho rằng với đảo đá Gạc Ma trở thành đảo nhân tạo, Hải quân Trung Quốc đẩy căn cứ tuyến đầu ở Biển Đông xuống phía nam tới 850 km, nếu khi "lâm sự", hạm đội Mỹ từ bắc Ấn Độ Dương khi tiến vào eo biển Malacca sẽ nằm trong sự giám sát của máy bay trinh sát tầm xa và các trạm nghe lén vô tuyến điện của Quân đội TQ.




Hình ảnh đá Gaven ngày 18 tháng 7 năm 2014 trên mạng "Quan sát" Trung Quốc ngày 30 tháng 8 năm 2014 
Tờ báo này cũng bình luận rằng đá Gạc Ma tương đối lớn (dài 5 km, rộng 0,4 km) một khi Trung Quốc xây dựng đường băng dài 2 km tại đó sẽ có thể cất hạ cánh các máy bay chiến đấu hạng nặng như Su-30, J-11, J-10, toàn bộ eo biển Malacca đều nằm trong bán kính tác chiến của chúng, và Việt Nam sẽ mất đi chiều sâu tác chiến của khu vực này. Đồng thời bến cảng ở đông bắc của đảo Gạc Ma đủ để chứa tàu khu trục lớn, cũng có thể xây dựng bến quân sự.


Suy luận một chút sẽ thấy công trình lấn biển của Trung Quốc cách đảo Ba Bình hiện do Đài Loan đóng quân trái phép chỉ có 72 km nên khi cần thiết Trung Quốc có thể dễ dàng chiếm đảo Ba Bình. Lúc đó thế "đòi chủ quyền" của Bắc Kinh sẽ mạnh hơn nhiều.



Bắc Kinh chọn cách hành xử của kẻ bắt nạt thay vì vai trò cường quốc 
  
Cựu Thứ trưởng Quốc Phòng Đài Loan Lâm Trung Bân nói rằng trong phiên họp mới đây của Bộ chính trị đảng Cộng sản Trung Quốc, ông Tập Cận Bình đã đưa ra khái niệm hoàn toàn mới: Bảo vệ điểm cao chiến lược tất yếu ở hải ngoại đã trở thành lợi ích nối dài hợp lý của Trung Quốc. Theo đó, việc "đảo hóa" 6 bãi đá ở Trường Sa mà Trung Quốc đã và đang triển khai sẽ giúp Bắc Kinh tạo ra gần 10 "điểm cao chiến lược" ở Biển Đông. 


Thông tấn xã Đài Loan ngày 2/9 đưa lại bài xã luận trên tờ Nhân Dân nhật báo hôm 1/9 gọi cuộc họp Bộ chính trị ngày 29/8 là "đợt học tập tập thể chuyên đề tập trung vào quân sự". Trong phiên họp này Tập Cận Bình cho rằng thông tin hóa và tác chiến tổng hợp là trào lưu quân sự chủ yếu trong tương lai, quân đội Trung Quốc cần tập trung xây dựng thực lực thực chiến, chỉ có như thế mới tranh thủ được tối đa điều kiện bên ngoài. 

Tờ Nhân Dân nhật báo cũng nói rằng lợi ích quốc gia của Trung Quốc đang không ngừng bị Mỹ thách thức, thậm chí bị cả Nhật Bản và Philippines "xâm hại" và do đó càng làm tăng tính cấp bách của "cải cách quân đội". Ông Tập Cận Bình coi đó là một sự phát triển quan trọng và nhấn mạnh sáng tạo quân sự cũng là nhằm đối phó với uy hiếp trong tương lai.

Cũng trong phiên họp này, Tập Cận Bình đã đưa ra khái niệm "4 chuyển biến" nhằm vào 4 hướng là thiết lập tư tưởng thông tin hóa chiến tranh và thiết lập tư tưởng, quan điểm, chiến lược tổng hợp bảo vệ an ninh quốc gia. Tập Cận Bình cũng đã nhấn mạnh lại  khái niệm "thực chiến" trong xây dựng quân đội trên cơ sở tư tưởng "toàn quân 1 bàn cờ, toàn quốc 1 bàn cờ".
Chưa bàn cãi sự đúng sai của những khái niệm mới của nhà lãnh đạo Tập Cận Bình người ta có thể cảm nhận được ngay tính hiếu thắng từ các thuật ngữ được tô màu xanh trên đây. Chúng phát ra những tín hiệu chẳng lành đối với các nước láng giềng và thế giới.

Tuy nhiên, khi đang thăm Úc hôm 7/9 Ngoai Trưởng Vương Nghi lại đưa ra một đề nghị mới gọi là "4 tôn trọng", đại ý trong đó ông ta kêu gọi thế giới cùng thực hiện 4 điều:  (1) tôn trong lịch sử; (2) tôn trọng luật pháp quốc tế; (3) tôn trong đàm phán song phương trực tiếp giữa các bên liên quan; và (4) tôn trọng nỗ lực duy trì hòa bình ổn định trên biển Đông của TQ và ASEAN.

Nếu đem đối chiếu với thực tế sẽ thấy 4 điều "tôn trọng" của ông Vương toàn là những điều mà TQ đã và đang vi phạm một cách nghiêm trọng có hệ thống trong nhiều năm nay rồi. Nếu TQ thật sự muốn tôn trọng 4 điều đó thì làm gì có "vấn đề biển Đông" như ngày nay. Tự bản thân "4 tôn trọng" của Vương cũng hoàn toàn trái ngược với học thuyết "đỉnh cao chiến lược và lợi ích nối dài" của nhà lãnh đạo cấp trên Tập Cận Bình. 

Một lần nữa, người TQ quả là bậc thầy của thói nói một đàng làm một nẻo và  tài đổi trắng thay đen.

Thế "sự đã rồi"


Có lẽ ASEAN và thế giới, kể cả Mỹ, đến giờ mới thật sự nhận ra ý đồ sâu xa của TQ đối với vị trí chiến lược của bãi đá Gạc Ma. Và xem ra, giờ đã khá muộn để đối phó. Biểu hiện là thái độ chần chừ thờ ơ của tập thể ASEAN trong nhiều năm qua và gần đây nhất là việc họ không nhất trí để thảo luận đề nghị của Mỹ về "đóng băng" thực trạng biển Đông với lý do rất vô lý là ASEAN đã có thỏa thuận DOC và đang thảo luận COC với TQ(!).  

Còn nhớ suốt hơn thập kỷ qua, ASEAN và thế giới đi từ thế bị động này sang thế bị động khác chỉ chạy theo sau đối phó với các bước đi lắt léo xảo quyệt của Bắc Kinh mà chưa bao giờ có được một hành động tập thể nào để ngăn chặn một cách có hiệu quả. Văn kiện duy nhất đạt được giữa ASEAN và Trung Quốc là  DOC mà trong đó chỉ bao gồm những thuật ngữ sáo rỗng hoàn toàn không có tác dụng ngăn chặn gì đáng kể, trái lại là cái cớ để TQ lợi dụng để kéo dài thời gian thực hiện  ý đồ lấn chiếm trên thực địa của họ. Hàng loạt các vụ gây hấn của TQ,  khi thì với Philipin, khi thì với Việt Nam, đều nhằm mục đích lấn chiếm biển đảo trên thực địa, và cái gọi là nhằm khai thác tài nguyên hay đánh cá chỉ là bình phong che đậy. Từ chỗ xâm lấn và chiếm cứ phi pháp tại quần đảo Hoàng Sa năm 1974, TQ đã thành công trong việc chiếm thêm 6 bãi đá tại quần đảo Hoàng Sa của VN năm 1988, sau đó chiếm thêm một số vị trí phía Đông gần Philipin, trong đó có bãi Vành Khăn rất trọng yếu mà Bắc Kinh gọi là "Trung Sa". Hành động trắng trợn nhất là việc Bắc Kinh đơn phương tuyên bố thành lập cái gọi là "Thành phố Tam Sa" năm 2011 đồng thời cho hàng vạn tàu thuyền quần thảo khắp biển Đông, thậm chí sâu trong lãnh hải của VN, Philipin và các nước ven bờ khác trong khi đơn phương ra lệnh cấm tàu thuyền các nước khác.  
Việc Bắc Kinh hạ đặt giàn khoan Haiyang 981 sâu trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của VN hồi tháng 5 năm nay thể hiện sự ngông cuồng, bất chấp luật pháp và công luận quốc tế. Nhưng nếu nhìn lại toàn bộ mưu đồ của TQ thì đó cũng chỉ là một động tác giả "Dương Đông kích tây" mà thôi; mưu đồ chính của TQ là nhằm thực hiện phương châm "thực lực chiến" của Tập Cận Bình tại Biển Đông kia.
Trong âm mưu của mình, Bắc Kinh tỏ ra không lo ngại bất cứ từng nước cũng như tập thể khối ASEAN; trở ngại lớn nhất chỉ là Mỹ. Do đó Bắc Kinh đã liên tục sử dụng các chiêu bài "đàm phán song phương", "cùng khai thác", v.v... để gạt vai trò của Mỹ tại khu vực đồng thời "chia để trị" đối với nội bộ ASEAN. 
Thế giới đều biết, sau chiến tranh Việt Nam, Mỹ vì những lý do chủ quan và khách quan đã rút gần như hoàn toàn khỏi khu vực Đông Nam Á và rút từng phần đối với Tây TBD. Nhưng TQ cố tình sử dụng chiêu bài "mối đe dọa Mỹ" để ngăn cản các nước ASEAN, đặc biệt Việt Nam, cải thiện quan hệ với Mỹ. Sự ngăn cản này là quá lố bịch, tuy nhiên, trên thực tế lại khá hữu hiệu cho mưu đồ độc chiếm biển Đông của TQ. Điều đáng tiếc là tất cả các nước thành viên ASEAN, kể cả Philipin và Việt Nam là hai nhân tố quan trọng nhất trong giải pháp biển Đông, lại không vượt qua được chính mình và lúc này lúc khác vẫn "mắc bẩy" của TQ. Riêng VN do vị thế và lợi ích riêng cùng những ràng buộc về ý thức hệ đã liên tục bị Bắc Kinh sử dụng như một lá bài riêng của họ trong âm mưu độc chiếm biển Đông.   

Giải pháp biển Đông: Cần vai trò quốc tế 

Rõ ràng ASEAN không phải là đối thủ của TQ và cũng không phải là một cơ chế thích hợp để đứng ra giải quyết vấn đề biển Đông một cách sòng phẳng, công bằng với TQ. Nếu có chăng, phải cần thêm tham gia của các bên ngoài khu vực, đặc biệt vai trò của cơ chế quốc tế kể cả các tòa án quốc tế và tổ chức LHQ. Tuy nhiên, điều đáng tiếc là cho đến nay toàn thế giới vẫn tỏ ra bất lực trước TQ với tư cách nước lớn thứ hai nhưng tự cho phép mình vi phạm nhiều luật lệ quốc tế, trong đó có Luật Biển, các luật lệ về môi trường sinh thái biển, về quyền sinh kế của ngư dân, về sử dụng vũ lực, v.v...   
Đến nay có thể nói TQ đã từ chỗ không hề có vị trí đứng chân nào trên biển Đông đến chỗ có cả một "thành phố" và các căn cứ quân sự được bố trí thành hệ thống trên toàn bộ biển Đông. Kết cục này xem ra khá bất ngờ và cũng rất khó đối phó đối không chỉ với VN, Philipin hay cả khối ASEAN mà cả với thế giới. Trong bối cảnh hiện nay khi con cáo Trung Quốc không chỉ thò được chân mà còn chui vào nằm giữa tấm chăn biển Đông, liệu ASEAN và thế giới đã "tỉnh người" ra chưa? Và nếu tỉnh rồi thì liệu ai có đủ sức mạnh và tư cách để buộc (hoặc yêu cầu) Bắc Kinh trở về nguyên trạng tại biển Đông? Chắc là không. Có lẽ chỉ còn vài tia hy vọng từ các nhân tố bên ngoài khu vực. Ngoài chủ trương"xoay trục" của Mỹ, hy vọng các cường quốc tầm trung có lợi ích trực tiếp tại biển Đông như Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ, Úc...sẽ chủ động liên kết cùng ASEAN trên cơ sở mục đích bảo vệ tự do hàng hải tại biển Đông bằng những biện pháp cụ thể thiết thực. Đây là mục tiêu khiên tốn nhất có thể được. 
Ngoài ra, với một đối tác khổng lồ nhưng không chịu tuân thủ luật chơi như TQ thì có lẽ chỉ có sức ép tập thể của cộng đồng quốc tế may ra mới có tác dụng. Hy vọng thế giới hãy thức tỉnh trước con sư tử đã tỉnh và đang lăm le chiếm cứ trọn biển Đông. Không thể chấp nhận một ngày kia bạn đến đây hoặc tàu thuyền và cả máy bay đi qua đây phải xin thị thực của TQ. /.       

Thứ Sáu, ngày 05 tháng 9 năm 2014

Có đường băng trên đảo Gạc Ma, chiến đấu cơ Trung Quốc vươn tới toàn miền Nam VN

Theo VTC News ngày 3/9/2014 - Hoàn cầu Thời báo nói nếu Trung Quốc xây đường băng 2km trên đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của VN, miền Nam VN sẽ nằm trong vùng tấn công của chiến đấu cơ Trung Quốc.
Hòn đảo này được Trung Quốc đổ thêm bê tông để biến thành đảo nhân tạo có diện tích bằng 17 sân bóng đá (khoảng 1.700m). Những bức ảnh được Hoàn Cầu thời báo Trung Quốc đăng tải cho thấy công việc xây dựng đang gấp rút diễn ra. 

Trung Quốc đang gấp rút xây dựng công trình trên đảo Gạc Ma 
‘Xe cơ giới chạy rầm rập, đất đá chất cao như núi, việc bê tông hóa hòn đảo đang diễn ra khẩn trương’, tờ Kanwa của Canada cho biết.
Toàn bộ hòn đảo có chiều dài 5.000m, rộng 400m, giới phân tích cho rằng Trung Quốc toan tính biến Gạc Ma thành cơ sở không quân.
Theo tính toán của Hoàn Cầu thời báo, đảo Gạc Ma cách TP.HCM 830km; cách Manila 890km; cách eo biển Malacca, cửa ngõ Biển Đông khoảng 1.500km. Nếu Trung Quốc cho xây đường băng dài 2.000m trên đảo Gạc Ma, các chiến đấu cơ Su-30; J-10; J-11 sẽ có khả năng tác chiến vươn tới tận Malacca.
Thậm chí toàn bộ miền Nam Việt Nam cũng nằm trong phạm vi tấn côngcủa các chiến đấu cơ này.
Theo Hoàn Cầu thời báo, Trung Quốc đang tập trung xây dựng nhiều công trình ở phía Tây đảo Gạc Ma, có chiều dài lên đến 4.04km. 
Mô hình xây dựng đảo Hoàng Sa trong tương lai (Trung Quốc chiếm đóng trái phép từ năm 1974 đến nay) 
Trong khi đó, phía Đông Bắc sẽ được xây thành cảng, cung cấp khả năng ra vào cho tàu khu trục hạm cỡ lớn. 
Đài Loan cũng sẽ chịu uy hiếp nhất định từ phía đảo Gạc Ma, bởi nơi này cách đảo Ba Bình do Đài Loan chiếm đóng trái phép của Việt Nam khoảng 72km. 
Tờ Kanwa nhận định với năng lực tác chiến hiện nay, Trung Quốc có thể ‘dễ dàng chiếm đảo Ba Bình’, bắt giữ toàn bộ quân nhân Đài Loan trên đảo để ra điều kiện đàm phán với Đài Bắc.
Trung Quốc cũng đang xây dựng, kiên cố hóa đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam mà nước này xâm chiếm trái phép năm 1974. 
Theo tờ Want China Times của Đài Loan, khi hai hòn đảo này được xây dựng xong, Trung Quốc hoàn toàn có thể lắp đặt radar tầm xa, sóng vô tuyến và các thiết bị giám sát trên không, trên biển. 
Toàn bộ các quốc gia Đông Nam Á, cho đến tận Singapore đều nằm trong tầm kiểm soát của radar Trung Quốc.
Trong khi Mỹ tuyên bố ‘xoay trục sang châu Á’, động thái mới này của Trung Quốc được cho là sẽ tạo áp lực đáng kể lên hạm đội Thái Bình Dương nổi tiếng của Mỹ.
Tờ Want China Times nhận xét, việc xây các căn cứ quân sự ở đảo Phú Lâm (Hoàng Sa) và đảo Gạc Ma (Trường Sa) sẽ giúp quân đội Trung Quốc tiến thêm 850km trên Biển Đông. 
Tờ báo này cho rằng ngay khi hải quân Mỹ qua eo biển Malacca vào Biển Đông, mọi động tĩnh sẽ khó lọt qua hệ thống radar Trung Quốc bố trí ở hai đảo nêu trên.
Tờ Want China Times dẫn nguồn tin Bộ Quốc phòng Đài Loan cho biết, từ nhiều năm qua, Trung Quốc đã cài đặt nhiều thiết bị dò sóng âm tàu ngầm, do thám tín hiệu tàu chiến ở nhiều điểm đảo trên Biển Đông. 
Trung Quốc cũng xây nhiều trạm radar có khả năng phát hiện tàu chiến và các hoạt động chuyển quân của Mỹ, Việt Nam và Malaysia.
Tờ báo của Đài Loan nói Trung Quốc cũng đang lên kế hoạch xây đảo nhân tạo trên nền một số đảo san hô mà nước này chiếm đóng trái phép, nhưng số lượng đảo là bao nhiêu thì không được Want China Times tiết lộ.
Theo trang tin quân sự Trung Quốc Chinamil, Bắc Kinh cũng đang xúc tiến xây dựng các công trình trên đảo đá Chữ Thập ở Trường Sa (Trung Quốc gọi là đảo Vĩnh Thử). 
Hiện tại, Trung Quốc đã cho xây dựng đảo nhân tạo rộng 90m2 ở đảo đá Chữ Thập, có sân bay trực thăng, radar, thiết bị giám sát vô tuyến, cung cấp chỗ neo đậu cho tàu khu trục hạm cỡ nhỏ.
Phóng viên: Phương Mai

Thứ Năm, ngày 04 tháng 9 năm 2014

Lập trường của Đài Loan về vấn đề biển Đông

TheoTaiwanToday,News.ifeng.com- 
Tổng thống Đài Loan Mã Anh Cửu

Dưới  tiêu đề  "Đài Loan không muốn bị loại khỏi các cuộc đàm phán Biển Đông"  tờ Taiwan Today ngày 2/9/2014 đưa tin  Tổng thống Mã Anh Cửu phát biểu  tại Đài Bắc hôm thứ hai khi đến xem một cuộc triển lãm về những sử liệu về biên cương phía nam của Đài Loan, trong đó có những hình ảnh và tư liệu mà Đài Bắc cho là chứng minh chủ quyền của Trung Hoa Dân Quốc ở Biển Đông.

Bài ngẫu nhiên

Tìm blog này